Linh hồn một đầu bếp nam nhập vào thân xác một vương phi triều Joseon. Chỉ đọc một dòng đó thôi là tôi đã chẳng có ý định xem. Nên bây giờ tôi càng thấy tiếc — tiếc vì đã bỏ lỡ bộ phim này suốt mấy năm trời. Xem xong tập 1 là tôi đầu hàng ngay. Shin Hye-sun đi như đàn ông, chửi như đàn ông, uống rượu như đàn ông, vậy mà không hề lố bịch — cô ấy thực sự trông như "một người đang mắc kẹt trong cơ thể không vừa với mình". Diễn viên diễn hài thì nhiều. Nhưng một diễn viên vừa chọc cười vừa truyền tải được cả sự bối rối lẫn tủi thân của hoàn cảnh ấy thì tôi mới thấy lần đầu. Thật lòng mà nói, ở tác phẩm này Shin Hye-sun cho ta thấy diễn xuất có thể đi xa đến đâu. Chỉ cần đảo mắt, không cần biểu cảm gì, đã buồn cười; rồi ngay cảnh sau, cũng đôi mắt ấy làm người xem rơi nước mắt. Điều khiến tôi bất ngờ hơn nằm ở nửa sau. Cứ tưởng chỉ là hài, vậy mà đến một lúc nào đó, cuộc đối đầu giữa thế lực ngoại thích và vương quyền bắt đầu vận hành một cách nghiêm túc. Khoảnh khắc vua Cheol-jong của Kim Jung-hyun lộ ra là kẻ giả vờ bất tài để sống sót, ta mới thấy đây thật ra là câu chuyện về những con người mang hai lớp mặt nạ. So-yong đeo mặt nạ, Cheol-jong cũng đeo mặt nạ. Nhận ra rằng cái tiền đề hài hước ấy chính là chủ đề của phim — cảm giác đó thỏa mãn vô cùng. Dàn phụ cũng xuất sắc không kém. Uy quyền vừa ngọt vừa sắc của Đại phi (Bae Jong-ok), sự lạnh gáy của Kim Jwa-geun (Kim Tae-woo), lòng trung thành của Hong-yeon, đến cả những màn đối đáp của đám cung nữ — không có chi tiết nào thừa. Tôi tự hỏi đã có bộ cổ trang nào khắc họa hoàng cung ồn ào và sống động đến thế chưa. Và rồi là cảm xúc ở phần cuối. Câu chuyện về một người chưa bao giờ muốn chỗ đứng ấy, nhưng rồi tìm ra thứ mình phải bảo vệ ở chính chỗ đứng đó. Lựa chọn cuối cùng của So-yong, theo tôi, là đỉnh cao mà một bộ phim khởi đầu bằng hài kịch có thể chạm tới. 20 tập mà không hề dài, xem xong còn thấy trống trải rất lâu. Nếu bạn cũng từng lướt qua vì cái tóm tắt nghe vô lý — hãy bật thử tập 1 trước khi phải tiếc như tôi. Chỉ một tập là đủ.