Chúng ta đã đến thế giới này để tìm kiếm loài hoa nào đây... Liệu có thể mang lại tiếng cười từ chủ đề cái chết? Nếu thổi vào đó hơi ấm con người và hương thơm tình yêu thì sao? Liệu như vậy có thể chứa đựng nhiều khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta không? Bộ phim truyền hình này bắt đầu từ những suy nghĩ đó. Mỗi cái chết đều có câu chuyện riêng. Trong đó có nước mắt, cũng có tiếng cười. Tôi muốn giải tỏa những câu chuyện đó, cùng cười và cùng khóc. Thông qua quá trình đó, chúng ta sẽ biết mình đã đến thế giới này để tìm kiếm loài hoa nào. Người cười rạng rỡ đến cuối cùng. Người trưởng thành không ngừng nghỉ. Người yêu nồng cháy đến phút cuối. Người ôm chặt lấy người khác cho đến giây phút cuối cùng. Chúng ta hãy cùng nhau lên đường đến thế giới đó, nơi sự sống và cái chết gặp gỡ, một thế giới tràn ngập những con người như vậy. Lời của đạo diễn: Tôi muốn vẽ nên một câu chuyện về tiếng cười. Tôi muốn làm một bộ phim truyền hình mà khi mọi người ngồi trước TV sau một ngày làm việc, ít nhất là vào cuối ngày hôm đó, có thể trút bỏ gánh nặng trong lòng và cười một cách thoải mái. Tôi muốn trao cho mọi người một đối tượng để yêu thương. Đối với tất cả những ai đang gặp khó khăn vì trái tim tràn đầy tình yêu muốn trao đi nhưng không có ai để nhận, tôi muốn gửi tặng một người hàng xóm quý giá, một người mà dù trao đi hết tình yêu cũng không thấy tiếc nuối. Đã có một nhà thơ nói rằng khoảng thời gian sống là một chuyến dã ngoại. Tôi muốn nhìn lại xem liệu mình có đang tận hưởng khoảng thời gian dã ngoại đó trong ngày hôm nay không. Nếu 100 năm cuộc đời, sau khi trải qua vô số kiếp sống như gió, như thú vật, như những sinh vật bé nhỏ vô danh nơi thảo nguyên, là một kỳ nghỉ 100 năm như chuyến dã ngoại mà ta háo hức chờ đợi khi còn bé, thì ta không thể lãng phí nó vào những khoảng thời gian bất hạnh vì tham lam, tổn thương vì oán giận. Tôi mong rằng khoảng thời gian sống của mỗi người đều hạnh phúc. Với mong muốn đó, hy vọng đây sẽ là khoảng thời gian dã ngoại không còn gì hối tiếc, tôi xin gửi tặng bộ phim này.