Ji-hoon là nhân vật chính, một mình trông coi bảo tàng. Công việc của anh chỉ đơn giản là ngồi ở quầy lễ tân nghe điện thoại hoặc dọn dẹp bảo tàng. Trong bảo tàng chỉ có một chiếc quan tài Ai Cập đặt trơ trọi, là một không gian trống rỗng. Mỗi ngày chỉ có một hoặc hai người ghé thăm. Khách tham quan đa dạng, có phụ nữ cuối độ tuổi 30, người Nhật, đàn ông trung niên, v.v. Khi đêm xuống, những vị khách gọi điện đến bảo tàng và trút bầu tâm sự, đưa ra lời biện minh cho cái chết của họ. Chỉ ba ngày sau khi bắt đầu trông coi bảo tàng, vì những luồng khí kỳ lạ từ chiếc quan tài và bảo tàng cùng những cuộc điện thoại liên tục, Ji-hoon trở nên mất trí và phát điên, cuối cùng anh quyết định nghỉ việc ở bảo tàng.