Tôi là một họa sĩ đã nghỉ hưu và là đạo diễn của bộ phim này, dạo gần đây tôi mơ ước trở thành một nghệ sĩ piano. Việc học piano của tôi bắt đầu khi đã trưởng thành, còn vụng về. Khi đến lớp học piano, giáo viên thường xuyên không nói nên lời và thở dài. Tuy nhiên, cuộc sống của tôi trôi đi xoay quanh cây đàn piano. Cảm giác như đang dạo bước trên những con phố đêm của thành phố, hay trong những lúc mê sảng hoặc u sầu, cây đàn piano của tôi luôn hiện hữu giữa những người đang hát ca vui vẻ ở đâu đó. Và rồi, cây đàn piano luôn đồng hành cùng những tác phẩm hình ảnh của tôi, phản ánh các vấn đề xã hội như phà Sewol, làng Gangjeong, hay sự kiện 5.18 ở Gwangju. Tôi quyết định biến piano thành một nghề nghiệp chứ không còn là sở thích. Tôi bắt đầu thực hiện các tác phẩm kết hợp giữa đạo diễn đa thể loại của mình như phim hoạt hình, phim khiêu vũ, phim thử nghiệm và piano. Rồi một ngày nọ, một nhà tổ chức đã đề nghị tôi một buổi biểu diễn solo.