Một container được đưa lên một con tàu chở hàng lớn và cập bến một cảng. Không ai biết bên trong chứa gì, nó chỉ là một trong vô số container. Một nữ pháp sư trung niên lên núi. Jia Hui mang theo máy đo phóng xạ để đo mức độ ô nhiễm phóng xạ trong núi. Những người trẻ tuổi vẽ tranh và chế tạo đồ vật. Vị pháp sư đi tìm nơi đặt container. Jia Hui nhìn thấy tiền kiếp của mình trong một ngôi chùa trên núi. Cuối cùng, vị pháp sư đến nơi container được đặt, dù đã muộn. Những người khác cũng tập trung về đây. Tông màu được điều chỉnh tinh tế của bộ phim tạo ra một sự tương phản kỳ lạ với bối cảnh là một địa điểm bị ô nhiễm phóng xạ. Các nhân vật dường như trôi dạt bên ngoài câu chuyện, và dường như không có mối quan tâm đặc biệt nào giữa họ. Sự pha trộn giữa hình ảnh núi non, thần thoại Phật giáo, nhà máy điện hạt nhân và nghệ thuật dường như từ bỏ tính hợp lý của cốt truyện. Tuy nhiên, bộ phim này gần giống như mô tả một xã hội đã mất đi tính hợp lý. Cuối cùng, khi xem bộ phim này, khán giả có thể suy ngẫm không chỉ về Niết bàn của một vị thánh vĩ đại, mà còn về quá trình mỗi người đi đến cái chết của mình, và trên hết, về những "cuộc tụ họp" nảy sinh trước cái chết của ai đó.