Vào một ngày đông lạnh giá, Hee-tae, người được chẩn đoán mắc bệnh nan y, nhận được một lá thư từ người vợ cũ Maria mà anh đã chia tay 10 năm trước. Maria mong muốn tên con trai Min-sang được đứng tên trong hộ tịch của Hee-tae để đảm bảo cuộc sống ổn định cho con. Hee-tae muốn gặp con trai Min-sang, người mà anh chưa từng gặp mặt kể từ khi cậu bé còn trong bụng mẹ, trước khi anh qua đời. Hee-tae đồng ý với lời đề nghị của Maria với điều kiện sẽ dành hai ngày ba đêm bên con trai tại căn nhà của anh trong núi. Vào mùa hè năm sau, Min-sang đến ở tại nhà Hee-tae, cảm thấy xa lạ và không thoải mái không chỉ với Hee-tae mà còn với ngôi nhà trong núi. Tuy nhiên, trong quá trình sinh hoạt tại nhà Hee-tae, Min-sang bắt đầu cảm thấy hứng thú với không gian núi rừng và dần cảm nhận được sự gần gũi với Hee-tae, người mà ban đầu cậu cảm thấy xa cách.