Jang Wi-ryong gia nhập đội bóng Incheon với tư cách là huấn luyện viên trưởng. Ông chỉ ngủ 3 tiếng mỗi ngày, phân tích kỹ lưỡng các đội đối thủ và tạo ra màn hình phân tích video độc đáo cho mỗi trận đấu. Khi mục tiêu do ông đề ra bắt đầu gặt hái thành công từng bước, các cầu thủ dần xây dựng được sự tin tưởng tuyệt đối với huấn luyện viên. Truyền thông, những người ban đầu đánh giá Incheon ở vị trí cuối bảng, bắt đầu chú ý đến họ với những biệt danh như "cơn lốc", "bóng đá tiết kiệm" và "Câu lạc bộ Rồng Ngoại đáng sợ". Tuy nhiên, điều kiện sinh hoạt của các cầu thủ vẫn vô cùng thiếu thốn. Là một câu lạc bộ dân sự không dư dả về tài chính, họ không có sân tập riêng, và phải di chuyển 3 tiếng đồng hồ cho buổi tập kéo dài 1 tiếng rưỡi. Do các trận đấu diễn ra liên tục mà không có đủ thời gian nghỉ ngơi, chấn thương và sức khỏe của các cầu thủ ngày càng suy giảm. Rồi một ngày, đội trưởng Lim Jung-yong, người vẫn cố gắng tập luyện dù mắt sưng phù, đã phải nhập viện. Incheon United FC, với sức mạnh tổ chức vượt trội, đã tiến vào vòng play-off, gây bất ngờ cho giới bóng đá Hàn Quốc. Cuối cùng, vượt qua mọi dự đoán, các cầu thủ đã vào đến trận chung kết. Dù khao khát thi đấu hơn bao giờ hết với ý chí chiến đấu và sự tự tin bùng cháy, nhưng khi trận đấu tiếp diễn, số lượng cầu thủ chấn thương ngày càng tăng, giới hạn thể chất của họ dần chạm đến.