Lời đạo diễn. "Chủ đề của tác phẩm này có sự tương đồng với các tác phẩm trước. Vào một khoảnh khắc nào đó, một người nào đó biến mất không vì lý do gì. Nơi đó là Ladakh, và một người nào đó trở nên ám ảnh với sự biến mất của người này và bắt đầu cuộc tìm kiếm. Có thể gặp người đó, có thể không. Tuy nhiên, bộ phim quan sát quá trình đó, khắc họa khung cảnh mà người lữ hành nhìn thấy, đặc biệt là cảnh quan cao nguyên." - Trích giới thiệu liên hoan phim từ phỏng vấn Cine21. Từ một người phụ nữ đột ngột biến mất, K nhận được một tấm bưu thiếp với nội dung: "Xin đừng tha thứ cho tôi, kẻ đã tàn nhẫn nhất với người thân cận nhất". K lên đường đến Ladakh, một ngôi làng trên cao nguyên Himalaya, nơi lưu giữ ký ức về cô ấy, và tại đó, anh phải chịu đựng cơn say độ cao dữ dội. Tại sao người phụ nữ lại biến mất, tại sao người đàn ông lại lên đường tìm kiếm cô ấy? Bộ phim không đưa ra câu trả lời rõ ràng cho những câu hỏi này, mà chỉ lặng lẽ ghi lại khung cảnh K nhìn thấy và trải nghiệm hành trình của anh. Mặc dù có vẻ như một bộ phim tài liệu du lịch đơn thuần, nhưng hành trình theo chân K cũng là một quá trình khám phá nội tâm con người đầy đau khổ, đi kèm với sự buồn nôn và chóng mặt. Ví dụ, máy quay lặng lẽ, hoặc có thể nói là lạnh lùng, cho thấy cảnh K xuống xe và nôn mửa trong đau đớn, sau đó đi một vòng quanh khung cảnh như sa mạc rồi lại lên xe rời đi. Người đóng vai nhân vật chính K trong phim chính là đạo diễn. Trong chuyến hành trình hư cấu, anh chia sẻ những bức ảnh cũ mà anh từng chụp khi đến đây trước đây cho người dân địa phương, tự mình xóa nhòa ranh giới giữa hư cấu và tài liệu. Qua đó, bộ phim cho thấy thời gian vẫn đang tiếp diễn đồng thời cũng đang thay đổi, gợi nhớ lại tác phẩm đầu tay của anh. Đạo diễn nói: "Tâm hồn chúng ta bây giờ hoang tàn như sa mạc, nhưng khi chuyến đi này kết thúc, chúng ta sẽ gặp được một ốc đảo xanh tươi tốt." (Kim Seong-wook)