Trước khi qua đời, người cha vốn “mù công nghệ” đã gửi 43 email cho “tôi”, người con gái thứ hai, trong vòng một năm. Sau khi hoàn tất tang lễ của cha, tôi mở lại những email đó, đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cha kể câu chuyện của mình cho cả gia đình. Từ Chiến tranh Triều Tiên, Chiến tranh Việt Nam, Thế vận hội Seoul 1988 cho đến cơn sốt tái phát triển chung cư ồn ào… Dấu chân của cha đã để lại những vết tích nhỏ bé nhưng rõ ràng trên mỗi chặng đường gian truân của lịch sử cận đại Hàn Quốc. Và mỗi khi bước chân ông chao đảo, cuộc sống gia đình tôi cũng rung chuyển theo. Cuộc đời ông vừa là lịch sử gia đình tôi, vừa là dòng chảy thời gian của Hàn Quốc. Cha đã sống như thế nào và muốn nói điều gì? Tại sao chúng ta chưa bao giờ hỏi ông? Giờ đây, tôi định gửi thư trả lời cho những lá thư của cha.