Sau khi nghỉ hưu và chia ly, ‘Min Kyung’, người đã mất đi chỗ dựa tinh thần, chuyển đến một ngôi làng nhỏ ở nông thôn và bắt đầu cuộc sống yên bình bằng việc chụp ảnh. Ban đầu, cô ấy đặt phong cảnh lên trên con người, và giữ khoảng cách với cảm xúc. Nhưng rồi, một ngày nọ, một ông lão xuất hiện trong ống kính của cô. Đó là ‘Duk Gu’, một cựu chiến binh Việt Nam mắc chứng Alzheimer. Kể từ khi mất cháu gái trong một vụ tai nạn giao thông, ký ức của ông dần phai nhạt. Mỗi sáng, ông ngồi trước nhà và vẫy tay về phía người cháu đã khuất, dù trí nhớ đã không còn minh mẫn. Tuy nhiên, khoảnh khắc chụp ảnh, ông lại nhìn vào máy ảnh với ánh mắt trong veo hơn bất kỳ ai. Những thước phim bắt đầu như một sự tình cờ dần trở thành cuộc sống thường nhật của Min Kyung. Khi tìm hiểu câu chuyện của gia đình Duk Gu và cố gắng níu giữ những ký ức đang dần mất đi của ông, thời gian đó cũng trở thành lúc Min Kyung tự xoa dịu và chữa lành vết thương lòng của chính mình. Một người đang dần mất đi ký ức, và một người đang lạc lối trong cuộc đời. Hai con người mang những vết thương khác nhau, thông qua những bức ảnh, họ dần tìm lại nụ cười và chia sẻ trái tim mình. Cuối cùng, Duk Gu bước vào trái tim Min Kyung và vang lên một lời nói rạng rỡ nhất: “Kim~chi!” Giống như bức ảnh đó, thời gian của cả hai người cũng dần trở nên rõ nét trở lại.