“Đông Quý” là người chăm sóc voi tại một sở thú nhỏ không có gì đặc biệt. Anh mệt mỏi vì những định kiến của thế giới đối với đôi tay không lành lặn của mình, tự nhốt mình trong thế giới riêng, và tìm thấy sự an ủi trong tâm hồn khi chăm sóc những chú voi, lặp đi lặp lại cùng một cuộc sống thường nhật. Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ với bố mẹ bạn gái “Yu Ri”, người muốn kết hôn với anh, khiến anh một lần nữa nhận ra bức tường định kiến, và dần đánh mất cả dũng khí để sống trên thế giới này. Việc anh không níu giữ cô bạn gái đang muốn rời đi mà lại đối xử lạnh lùng với cô, có lẽ là vì anh đang tự đối xử tàn nhẫn với chính bản thân mình, người mà anh cảm thấy không thể bảo vệ được? Khi 11 tuổi, anh rất ghét đến trường. Đứa trẻ đau khổ vì luôn bị trêu chọc vì đôi tay không lành lặn của mình, thậm chí không dám đi chiếc xe đạp do bố làm cho, chỉ quanh quẩn ở vòng ngoài. Người cha luôn cảm thấy có lỗi với con trai, mỗi khi Đông Quý rụt rè lại đưa cậu đến sở thú, và cậu bé đã nhen nhóm hy vọng khi nhìn thấy những chú voi có thể làm mọi thứ ngay cả khi không có tay. Rồi một ngày nọ, tai nạn giao thông bất ngờ ập đến với cha cậu. Đông Quý nhận ra rằng, thứ đã bảo vệ cậu khỏi thế giới khắc nghiệt này chính là tình yêu thương tha thiết của cha. Khi Đông Quý cảm nhận trọn vẹn tình yêu thương thuần khiết, không thay đổi mà cha và gia đình dành cho mình, và khi cậu có đủ dũng khí để vượt qua những rào cản của thế giới, cậu đã gặp “Ha Kyung”, người nhìn nhận cậu đúng như con người thật của mình. Anh dần chấp nhận Ha Kyung, người đang dần thấm vào cuộc sống bằng sự ấm áp của mình, và cẩn trọng bước những bước chân hy vọng hướng tới tình yêu...