Seojin làm việc suốt đêm và chỉ về nhà vào buổi sáng. Cô sống cùng mẹ, nhưng thời gian họ gặp nhau trong ngày chỉ vỏn vẹn khoảng 10 phút. Sau giờ làm như thường lệ, ngay khi cô bước vào nhà, tiếng còi báo động đột ngột vang lên và lệnh sơ tán được ban bố trên toàn Seoul. Hai mẹ con, người luôn ở bên nhau nhưng lại không thực sự có thời gian bên nhau, lần đầu tiên đối mặt trong cùng một không gian và bắt đầu chuẩn bị sơ tán.