[Khúc Dạo Đầu: Thế Giới Ồn Ào, Đôi Môi Khép Kín] Âm thanh của thế giới luôn là những mảnh vụn nhiễu loạn, những tiếng lầm bầm vô nghĩa lọt qua máy trợ thính. Sau khi bị trêu chọc trong giờ âm nhạc ở trường trung học, vũ công Go Ara đã hoàn toàn xóa bỏ giọng nói của mình và giữ im lặng. [Biến Tấu: Bài Hát Đầu Tiên Sau 20 Năm, Bài Hát Ru] Đêm ru con bằng cách vỗ về lưng bé theo nhịp tay mình. Cô cẩn thận hé môi vì con. Đó là bài hát đầu tiên cô cất lên với thế giới sau 20 năm, một bài hát ru. Dù không có kỹ thuật hay cao độ hoàn hảo, chỉ với sự chân thành truyền qua lòng bàn tay, đó đã là một bản nhạc kỳ diệu. [Cộng Hưởng: Tiếng Ồn Trở Thành Tần Số Của Riêng Tôi] Nhà soạn nhạc Lee Won Woo khắc họa hơi thở rời rạc của Go Ara thành một nhịp điệu chưa từng có trên thế giới. Sự va chạm tần số dữ dội của hai nghệ sĩ! Cảm giác được đánh thức bởi bài hát ru đã lật đổ thế giới của Go Ara. Tiếng sàn nhà cọ xát khi giậm chân, tiếng xào xạc của lá cây đung đưa. Sân khấu mãnh liệt và tiên phong, nơi ngay cả tiếng ồn ào rời rạc cũng được thăng hoa thành nghệ thuật, được thai nghén bởi nhịp điệu độc đáo mà chỉ Go Ara mới có thể dệt nên. [Cất Cánh: Sóng Cuộc Đời Tự Thân Bùng Nổ] Vũ công đã dồn hết thân mình vào một tần số xa lạ mà cô có thể vẽ nên vì không thể nghe thấy. Go Ara không còn cố gắng nhét chuyển động của mình vào âm nhạc của thế giới nữa. Nhịp đập mãnh liệt và nóng bỏng này, bắt đầu từ bài hát ru sau 20 năm, cuối cùng đã lao về phía giác quan đã chai sạn của bạn. "Mọi người ơi, bây giờ mọi người có nghe thấy âm nhạc của tôi không?"