Vào đầu đông, Hyejin, người yêu động vật, bắt đầu làm tình nguyện viên tại sở thú. Cô gọi tên những loài thú dữ, nói chuyện với chúng, trêu đùa chúng như thể chúng là bạn bè hay em nhỏ của mình. Tuy nhiên, Hyejin lại chứng kiến cảnh tượng từng con vật lần lượt đổ bệnh trong không gian hạn chế của sở thú. Con hổ sinh ra do cận huyết, hay con sếu cũng không khỏe mạnh. Nhưng Hyejin chẳng thể làm gì cho chúng. Youngjun, một bác sĩ thú y, đi cứu hộ động vật hoang dã với tư cách tình nguyện viên. Cảm thấy bất an về tương lai của hệ sinh thái, Youngjun dành thời gian rảnh để lên núi, ra đồng, xuống sông tìm dấu vết của các loài động vật còn sống. Đối với anh, dấu chân động vật hoang dã vùi trong lá rụng, hay phân của chúng, đều là những kho báu quý giá không thể diễn tả bằng lời. Tác phẩm này là một bộ phim tài liệu ghi lại những động vật hoang dã bị nuôi nhốt và động vật hoang dã mà tôi đã gặp vào mùa đông năm ngoái, cùng những người chăm sóc chúng. Tôi đã cố gắng ghi lại hình ảnh của chúng một cách chân thực nhất, không khoa trương, nhưng không may, hình ảnh được ghi lại không phải là sự bình yên và khỏe mạnh, mà là sự đau đớn. Tuy nhiên, đó chính là hiện thực của các loài động vật hoang dã đang sống tại Hàn Quốc vào năm 2001. Chúng đang phải chịu đựng nỗi đau ngày càng lớn trên mảnh đất này, và đang biến mất với tốc độ ngày càng nhanh. Và đây không chỉ là câu chuyện của riêng Hàn Quốc. Tôi đã làm bộ phim này xuất phát từ cảm giác tội lỗi khi được sinh ra làm người. Qua thời gian ở bên cạnh các loài động vật, tôi nhận ra chúng không chỉ là sự tồn tại về thể xác, mà còn là sự tồn tại về cảm xúc, và là những sinh linh có linh hồn. Ngay cả trong nỗi đau, chúng cũng đã mang lại cho tôi thật nhiều sự thấu hiểu.