Mùa xuân năm 1992, đạo diễn Kim Dong-won được nhờ đưa hai cựu tù nhân chính trị không chịu cải tạo là Jo Chang-son và Kim Seok-hyung về khu phố Bongcheon-dong nơi anh sinh sống sau khi họ mãn hạn tù. Ban đầu, anh cảm thấy xa lạ và tò mò khi biết họ là những điệp viên đến từ miền Bắc. Sống cùng khu phố, anh dần trở nên thân thiết với Jo Chang-son, một người giàu tình cảm, và bắt đầu ghi lại cuộc sống thường nhật của họ qua ống kính. Anh cảm nhận được sự ấm áp khi thấy họ yêu quý con mình như cháu ruột, nhưng cũng không khỏi cảm thấy bài xích khi nghe họ thản nhiên hát “Bài ca Kim Nhật Thành” trong các buổi dã ngoại. Sau đó, Jo Chang-son gặp lại những người bạn đã cải tạo vì không chịu nổi tra tấn, và đạo diễn nhận thấy sự tự ti sâu sắc trong lòng những người này. Để hỗ trợ phong trào hồi hương, anh lên kế hoạch quay phim về gia đình của các tù nhân ở miền Bắc. Tuy nhiên, thủ tục nhập cảnh thất bại và anh bị bắt vì làm phim không phép. Sự việc này vô tình lại khiến mối quan hệ giữa anh và các cụ già trở nên khăng khít hơn. Từ năm 1999, phong trào hồi hương bắt đầu mạnh mẽ và đạt bước ngoặt với Tuyên bố chung liên Triều 15/6 năm 2000. Khi việc hồi hương trở thành hiện thực, nhiều mâu thuẫn nảy sinh: những người có quê hương ở miền Nam, những người không đủ điều kiện đi vì đã cải tạo, hay người bị đồng đội chỉ trích vì tuyên bố kết hôn. Trước ngày hồi hương, Jo Chang-son trở lại Ulsan, nơi ông bị bắt 30 năm trước, để an ủi linh hồn người bạn đã khuất và mang theo một nắm đất gửi cho gia đình họ. Ngày 2/9/2000, 63 tù nhân chính trị không cải tạo được hồi hương về Bắc. Giờ đây, họ chỉ còn xuất hiện qua những thước phim tư liệu. Đạo diễn vẫn không thể đến thăm họ vì các cáo buộc liên quan đến Luật An ninh Quốc gia, và những người già yếu, mang di chứng tra tấn ấy có lẽ sẽ ra đi mà không bao giờ có thể liên lạc lại với miền Nam. Liệu chúng ta có thể gặp lại nhau?