Bề mặt gỉ sét méo mó của sắt thép, âm thanh rợn người khi kim loại va chạm, bị cắt gọt và luyện kim, cùng dòng nước và dầu chảy giữa các thanh sắt là những hình ảnh tượng trưng cho sự bất an của đạo diễn, vốn đã xuất hiện trong giấc mơ của anh từ thuở nhỏ. Để tìm kiếm nguyên nhân của cơn ác mộng, đạo diễn lang thang khắp các con hẻm nhỏ ở Cheonggyecheon, Seoul, nơi tập trung các xưởng gia công kim loại nhỏ lẻ. Trong quá trình đó, đạo diễn cảm nhận được trải nghiệm của người ông từng làm nghề thu mua phế liệu tại Nhật Bản thời thuộc địa đã trở thành một dạng vô thức tập thể truyền từ đời cha sang đời mình. Dưới hình thức những lá thư gửi người ông đã khuất, anh bắt đầu tái cấu trúc vô thức tập thể theo kiểu Jung thông qua hình ảnh các xưởng sắt, xưởng đúc và xưởng khuôn mẫu tại Cheonggyecheon mà anh đã tham gia và quan sát. Một bộ phim tài liệu mang tính "chủ quan" cao độ bắt đầu, nơi đạo diễn đặt câu hỏi cho ông mình rằng liệu cơn ác mộng của bản thân có phải là sự truyền thừa vô thức qua giấc mơ về những trải nghiệm chấn động của thế hệ trước trong thời kỳ biến động, đi kèm với đó là lời dẫn chuyện với tông giọng đầy bất ổn.