K-DramaAnyLang
당신의 언어로 만나는 K-콘텐츠

Mười tám kiếp ký ức, mà cái kết lại chọn quên

Ban Ji Eum nhớ hết mười tám kiếp trước, và chính vì thế cô đi tìm người đàn ông đã gặp ở kiếp thứ mười tám. Ý tưởng đó đủ lãng mạn để mình cày hết mấy tập đầu trong một đêm. Shin Hye Sun diễn kiểu người sống lâu hơn ai hết nhưng vẫn biết run khi gặp lại người cũ, ánh mắt ấy mình không quên được. Ahn Bo Hyun vào vai Mun Seo Ha khép kín, chậm rãi mở lòng, hợp với nhịp phim. Phim đẹp thật. Màu sắc, nhạc nền, từng cảnh hồi tưởng về những kiếp trước đều được chăm chút, có lúc mình tưởng đang xem một tác phẩm gần như hoàn hảo. Rồi nửa sau tới. Phản diện nhiều lên, tuyến phụ nhiều lên, mà chỉ có mười hai tập nên cái gì cũng vội. Và cái kết chọn đúng mô típ mình sợ nhất: mất trí nhớ. Cả bộ phim xây trên việc cô ấy nhớ, việc nhớ khiến cô yêu, khiến cô đau, thế mà lúc cần đẩy câu chuyện đi tiếp thì lại lấy ký ức đi. Mình ngồi nhìn màn hình một lúc, không biết nên xúc động hay nên bực. Nếu bạn xem vì Shin Hye Sun và không khí phim, vẫn đáng. Chỉ đừng kỳ vọng cái kết trả lời được câu hỏi mà phim tự đặt ra.