Bối cảnh Gyeongseong năm 1945 được dựng đẹp đến mức tôi phải tua lại vài cảnh chỉ để nhìn phố xá và ánh đèn. Câu chuyện bắt đầu bằng một cuộc tìm người mất tích, rồi trượt dần xuống một bệnh viện mà ai cũng biết là không nên bước vào. Phần đầu giữ nhịp rất tốt, tôi cày liền bốn tập trong một tối. Park Seo-joon và Han So-hee hợp nhau hơn tôi tưởng. Anh đóng kiểu người trông như chỉ quan tâm đến tiền, còn cô thì lì lợm và biết rõ mình đang đi tìm cái gì, nên khi hai người bắt đầu tin nhau thì tôi cũng tin theo. Phần tạo hình quái vật chỉn chu và không bị lạm dụng. Nửa sau phim chậm lại và có vài đoạn lặp, tôi hơi tiếc vì mảng lịch sử đang mạnh thì lại nhường chỗ cho rượt đuổi. Dù vậy tôi vẫn xem hết và vẫn nhớ, bởi thứ khiến tôi rùng mình nhất không phải con quái vật mà là những người đã tạo ra nó.