Mình bật phim này vào một tối chẳng muốn nghĩ gì nặng nề, và nó đúng là thứ mình cần. Mấy đứa trẻ vừa tròn hai mươi, dọn ra ở chung một căn nhà, rồi tình bạn với tình yêu cứ lẫn vào nhau đến mức chính họ cũng không phân biệt nổi. Không có ai xấu, không có âm mưu, chỉ có những ngượng ngùng rất thật. Ji Soo vào vai Yun Tae O, kiểu bạn thân đứng cạnh quá lâu nên không biết mở lời lúc nào. Jung Chae Yeon làm Han Song I vừa vụng vừa cố gắng, mình thương cô ấy ngay từ tập đầu. Jinyoung đóng Seo Do Hyeon điềm tĩnh, cứ xuất hiện là không khí dịu xuống. Ba người này ngồi ăn với nhau thôi cũng đủ dễ chịu. Điều mình thích nhất là sang phần hai, phim chín hơn hẳn. Mấy trò hài vẫn còn nhưng những lựa chọn của nhân vật bắt đầu có sức nặng, và mình thấy họ lớn lên thật. Tiếc mỗi một chuyện: Netflix cắt câu chuyện mười sáu tập thành hai mùa, cách nhau mấy tháng. Mình xem liền một mạch nên đỡ, chứ ai chờ giữa chừng chắc mất mạch cảm xúc. Xem sau này thì cứ để sẵn cả hai phần rồi bật liền, đừng dừng.